When I was feeling bored, I began studying the Way of Tea—from brewing methods, water volume, and temperature to the choice of tea, utensils, and ways of tasting. The deeper I went, the more I realized something fascinating: initially, I only chased after flavors or beautiful techniques shown online. But as time went on, I came to understand that enjoying tea actually begins the moment we prepare the utensils, all the way until we wash and put them away.
For me, brewing tea makes gathering energy and spirit feel completely natural. The stillness that arrives during tea tasting is always deep and long-lasting.
Recently, anger flared up inside me when a seller sent the wrong package. Even though I observed my own mind and body—aware that anger was arriving and understanding why I was upset—it remained there, still burning within me. That feeling of frustration is never pleasant. Bringing that discomfort to brew tea, anyone might think the tea session would be far from enjoyable. But things unfolded in an unexpected way.
Throughout the process, I simply gathered all my energy and spirit into every movement. As the aroma wafted out and the sweetness seeped into every cell, the anger quietly dissolved without me knowing when. By the time I snapped back and noticed, the irritation had long passed.
Perhaps, I have touched upon the Tao of a tea drinker.
..............................................................................
Thiền định khi uống trà
Khi buồn chán, tôi bắt đầu tìm hiểu về trà đạo—từ cách pha, lượng nước, nhiệt độ, loại trà cho tới dụng cụ và cách thưởng thức. Càng đi sâu, tôi càng nhận ra một điều thú vị: ban đầu, tôi chỉ chạy theo hương vị hay những kỹ thuật đẹp mắt trên mạng. Nhưng càng về sau, tôi mới hiểu thưởng trà vốn đã bắt đầu ngay từ lúc ta chuẩn bị dụng cụ, cho đến tận khi rửa sạch và cất chúng đi.
Với tôi, khi pha trà, việc tập trung khí và thần trở nên thật tự nhiên. Sự tĩnh lặng đến trong quá trình thưởng trà luôn sâu sắc và kéo dài.
Mới đây, cơn giận trong tôi nổi lên khi anh bạn bán hàng gửi nhầm bưu kiện. Mặc dù đã tự soi chiếu thân tâm, biết cơn giận đang tới và hiểu vì sao mình tức giận, nhưng nó vẫn ở đó, vẫn thiêu đốt nội tâm tôi. Cảm giác bực bội ấy chưa bao giờ dễ chịu. Mang sự khó chịu đó đi pha trà, có lẽ ai cũng nghĩ buổi trà sẽ chẳng còn gì thú vị. Nhưng mọi thứ lại diễn ra theo cách không ngờ.
Trong suốt quá trình pha, tôi chỉ đơn giản là gom toàn bộ khí và thần vào từng thao tác. Đến khi hương trà tỏa ra và vị ngọt thấm vào từng tế bào, cơn giận tự bao giờ đã lặng lẽ tan biến. Đến lúc giật mình nhận ra, thì sự bực bội đã trôi qua từ lâu.
Có lẽ, tôi đã chạm được vào cái Đạo của người thưởng trà.